Kỳ thiệt ta cũng khôngmuốn đi Võ Đang cho lắm do trong tuyệt hảo của ta, Mọi fan của Võ Đanglà một đám tráng lệ cũ kỹ.

Bạn đang xem: Ỷ thiên chi không động môn đồ

Ngoài việc cân nhắc của ta bao gồm đôi chút ghê hãi gắng tục đi, cơ mà trải qua thời gian dài, lười nhác tùy ý đãtrở thành thói quen thật đáng ngại a.Ta nghĩ về nói, ta không đi, lại như thế nào cũng không thổ lộ được. Theo thời hạn trôi qua, Võ Đang càng ngày càng gần .…Ta nhàm chán dùng đũa xới xới cơm, phía trên điều là món ăn sao, khó ăn uống đến chết."Làm sao vậy? Ngươi không phải mới vừa nói đói bụng sao, thế nào không ăn?""Khó ăn đến chết" ta cau mày, không vui đem loại đũa bỏ trên bàn, "Không nạp năng lượng ."Mạc Thanh ly lấy một song đũa mới nhét vào tay ta, ôn nhu nói, "Không ănlàm sao được, núm ăn một chút đi" Ta cằm đôi đũa lên, nhìn trái xemphải ngắm ngắm, như thế nào cũng không thể gắp xuống. Một song đũa gắpchút đồ gia dụng ăn, phóng cho tới ta trong bát, ta thấy dáng vẻ món ăn lập tứcnhăn mặt. Bi thiết nhìn về phía Mạc Thanh ly đang gắp rau cho ta , "Cóthể, bao gồm thể" , thấy hắn không có xong gắp đò nạp năng lượng , ta lập tức gắng tayhắn, "Ha ha, ta từ mình ăn uống được."Mạc Thanh ly mặt rất nhanh lại đỏ, cuống quít chuyển tay rút về, ho khan vài tiếng, góc nhìn nhìn phổ biến quanh. Đột nhiên, hắn ‘tát’ một giờ đồng hồ đem chiếc đũa đặt lên bàn, ta ai oán bựcngẩng đầu, có lẽ nào hắn cũng phân phát hiện đồ ăn khó ăn uống rồi?Ta còn ko kịp phản bội ứng, Mạc Thanh ly đã rời ghế, hướng bên ngoài chạy đi. Kiakhí thế, ta liền cân nhắc đầy ác ý, kiên cố hắn quan sát thấy người trong lòngnên mong muốn cùng nhau vứt trốn rồi. Ta lỗ mãng chiếc đũa, cũng đi ra."Thanh Thư" Mạc Thanh ly chạy đến một chiếc bàn bên ngoài dừng lại, một thanhniên mặc y phục greed color đang xay rượu ngủ gục bên trên bàn.Thiếu niênmang trang phục xanh đó nghe được music gọi mình thì ngẩng đầu dậy ,nhếch môi, "Phải . . . . . Thất. . . . . . Thất sư thúc a. . . . . ."Nói chấm dứt lại lung la lung lay đứng dậy, vung tay lên, "Tiểu nhị, mangrượu tới."Mạc Thanh cốc sắc khía cạnh rất khó khăn nhìn, giật tay Tống ThanhThư đang cầm y phục của mình, quát, "nhìn ngươi còn ra thể thống làm sao sao" , Tống Thanh Thư bước đi không vững, lại bị giựt mạnh, tức khắc téngã trên bàn.Xem tay Tống Thanh Thư lại mong mỏi với tới rước rượu, Mạc Thanh Cốc thiết yếu nhịn được nữa một phen có kéo áo Tống Thanh Thư, lôi túm đưa hắn lên lầu, kiếm tìm tiểu nhị mở một gian phòng, ngay thức thì kéo hắn đem đặt trên giường.Tống Thanh Thư kêu la đứng lên, say khướt,"Rượu, với rượu tới." Mạc Thanh cốc thở dài, tiến lên đỡ, lại bị TốngThanh Thư một phen đẩy ra, "Tránh ra, Chỉ Nhược, ta mong Chỉ Nhược, Thất thúc, ta muốn Chỉ Nhược." Tống Thanh Thư ôm Mạc Thanh ly khóc giốngđứa bé, Mạc Thanh ly để mang hắn ôm, trìu quí sờ sờ đầu Tống ThanhThư , độc nhất thời không nói chuyện.Tống Thanh Thư chợt nhiên như là bị đồ vật gi kích thích, la to, "Trương Vô Kỵ, rất nhiều là Trương Vô Kỵ, ta muốngiết ngươi, giết mổ ngươi." nhì mắt đỏ bừng, như một nhỏ thú bị thương, nếu nhìn thấy người ngay lập tức hoàn toàn có thể lao vào công kích vậy..MạcThanh cốc liền nhanh chóng đem ta rời ra khỏi phòng, kế tiếp vội vã chạy vào bên trong điểm huyệt ngủ của Tống Thanh Thư để hắn quan trọng ầm ỷ nữa,mới xoay bạn xin lỗi nhìn ta , "Xin lỗi, làm cho ngươi chê cười rồi."Ta mỉm cười lắc đầu, Mạc Thanh ly lại đi kiếm tiểu nhị mở một gian phòng, đểcho ta đi ngủ ngơi, bao gồm hắn thức white đêm canh phòng ở mặt giường Tống Thanh Thư . Chăm sóc cho y.********************Ngày hômsau, ta vừa thức mới lớn Tống Thanh Thư đã mong muốn tỉnh, nhìn thấy ta, lạinghĩ đến những hành vi của hắn trong ngày hôm qua thì bao gồm chút ngượng ngùng cúiđầu."Ăn xong xuôi rồi, chờ lát nữa trở lại Võ Đang" Mạc Thanh cốc đưa mang đến ta một chiếc thìa, quay đầu nhìn Tống Thanh Thư nói.Tống Thanh Thư nhanh chóng cuối phương diện nói, "Ta còn tồn tại việc."Mạc Thanh Cốc căng mắt trừng trừng, giọng điệu không thể thương lượng, " về Võ Đang nói sau."Tống Thanh Thư sắc mặt đỏ rồi lại trắng, trắng lại xanh, lại chung quy không đủ can đảm phát tác, chỉ u sầu nói, "Đã biết" . Trong khi nhất thời, trênbàn không khí rất là áp lực, ta cũng vậy chần chờ phải nói gì, chỉphải làm bộ như không biết, cúi đầu nạp năng lượng cháo.Ăn qua điểm tâm, Mạc Thanh ly đi chợ mua chút vật dụng dùng, đem ta cùng Tống Thanh Thư lưu tạitrong khách điếm. Ta vẫn ở phòng trong cảnh giác đem một ít dược liệugói cận thận , chợt nhiên, nghe được ko kể cửa truyền cho tới một đạo thanhâm, "Hừ, bằng nữ giới cũng nghĩ có thể làm chưởng môn?" Là thanh âm củaĐinh Mẫn Quân."Đúng vậy, còn thuộc ma giáo dây dưa ko rõ, thiệt sự là dâm đãng." Một thanh âm đi theo phụ họa."Cũng do dự sư phụ nghĩ như thế nào, cư nhiên lấy tín đồ vật chưởng môn mang lại nàng." Một thanh âm không giống nói."Hừ, nói không chừng là phái nữ theo sư phó lừa được. Sư phụ trước khi chết,cùng nữ ở và một chỗ, ai biết phụ nữ đã làm gì." Đinh Mẫn Quân lạnhnhạt nói."Đinh sư muội, không có bằng bệnh ngươi thiết yếu nói nhưvậy Chu sư muội, nàng. . . . . ." Ngôn Sư tỷ đang nói chuyện đột nhiênlại im lặng. "Sư tỷ lặng ngắt là gồm ý gì , có lẽ nào ta đổ oan cho chiếc tiểu tiện thể nhân tê sao?" Đinh Mẫn Quân thanh âm của cao cho tới vài DB."Ngươi. . . .

Xem thêm: Watch Full Running Man Ep 146 English Sub ) Running Man (Vietsub)

.""Tốt lắm, các ngươi cũng không nhìn một chút đó là địa phương nào, NgaMi mặt mũi gần như bị các ngươi làm mất đi hết rồi, hay họ đi chú ý Chusư muội đi." Cẩm Nghi sư tỷ ngăn lại mọi người khắc khẩu,mọi ngườinhanh chóng rời đi, cước bộ càng ngày càng xa, thẳng mang lại khi bước chânhoàn toàn nghe ko được .Ta do dự mình do sao không tồn tại đi rangoài cùng các chị em gặp lại, có chức năng là ý thức của ta mong mỏi trốntránh đi . Ta cười chua xót , liên tục gói thuốc của ta.Ta vừavặn mang dược liệu toàn cục sửa sang trọng lại hảo, Mạc Thanh cốc liền trở lại,bởi do Tống Thanh Thư đùng một cái đau đầu, chúng ta liền ngơi nghỉ trong kháchthêm một đêm. Ta vốn muốn vì Tống Thanh Thư bắt mạch, hắn lại nói gì mànam nàng thụ thụ bất thân, như thế nào thì cũng không chịu. Không tồn tại cách nàokhác, Mạc Thanh ly chỉ đề nghị đi y quán trong trấn tìm kiếm đại phu.Tabiết Tống Thanh Thư là trả đau, ta bởi vì bản thân tất cả chút mâu thuẩn với câu hỏi đi đếnVõ Đang, nên không có vạch trần hắn, cho dù sào hắn cũng bịtình vắt ép buột cần làm như vậy.Thời điểm Mạc Thanh cốc đem đạiphu mời đến, Tống Thanh Thư sẽ trốn mất. Mạc Thanh ly tức giận đến sắcmặt xanh mét, nói không vun mặt hắn cũng không được. Ta cũng ko thèm nhằm ý, Tống Thanh Thư vẫn là loại người gì chứ, hắn tự gồm trách nhiệm so với hành vi của mình, cũng không phải dựa vào các trưởng bối quản thúc mà giỏi hơn được.Mạc Thanh ly đi ra phía bên ngoài tìm mấy lần, vẫn là không tồn tại chút đầu mối nào . Hắn vày vì lo ngại cho ta, lại cần yếu đi xa,chỉ đề xuất tới cho tới lui lui, sắc đẹp mặt một đợt so với 1 lần đen đi vàiphần.Buổi về tối lúc ăn cơm, ta demo thăm dò đem suy đoán của bản thân nóira, "Hôm nay ta gặp mặt phải fan của Nga mày , ta suy nghĩ Thanh Thư tất cả phảihay không đi tìm Chu sư muội rồi?"Mạc Thanh ly nghĩ nghĩ, "chắc là thế" nói xong, đã đứng dậy, "Ta đi tìm kiếm xem"" ta cùng với ngươi đi." Là có muốn nhìn những sư tỷ .Nhờ tè nhị dẫn đường , chúng ta rất nhanh kiếm được phòng môn đồ Nga Mi.Vừa đi mang đến cửa ngoại trừ , thốt nhiên nghe trong phòng một trận thanh âm đao kiếmđụng chạm, hay là đang đánh nhau? Ta cùng Mạc Thanh Cốc dàn xếp cái ánhmắt,vừa đẩy cửa ngõ ra. Vào phòng, Cẩm Nghi, Ngôn Sư tỷ nổi giận đùng đùng nắm kiếm, Tống Thanh Thư đang cùng Đinh Mẫn Quân giao thủ, thở hồnghộc, cỗ dáng bao gồm chút chật vật.Nhìn thấy bọn chúng ta, mọi người trongphòng đều có chút tởm ngạc. Ta tiến lên cùng rất vài sư tỷ xin chào hỏi"Đây là làm thế nào vậy?" Ta khó hiểu hỏi.Tống Thanh Thư thấy được MạcThanh cốc sợ tới mức rối loạn, Đinh Mẫn Quân nhân thời cơ này một kiếmhướng ngực Tống Thanh Thư đâm tới , chợt nhiên, "Đinh" một tiếng, kiếmrơi trên mặt đất, Mạc Thanh cốc vượt qua kiếm bịt ở trước fan TốngThanh Thư, "Đinh cô nương, bao gồm chuyện gì nhàn hạ nói.""Hừ, chuyện gìcũng tự từ? Mạc thiếu thốn hiệp ngươi trước hỏi đứa cháu ngươi xem hắn đã làm cho chuyện xuất sắc gì đi." Đinh Mẫn Quân hừ lạnh.Mạc Thanh cốc thu kiếm,xoay tín đồ nhìn Tống Thanh Thư hỏi, "xảy ra chuyện gì?" Bị Mạc Thanh ly trưng đôi mắt quát, Tống Thanh Thư sợ đến tầm chân rung rung .Đinh Mẫn Quân thấy thế, lạnh lùng nói, "điệp nhi của ngươi thừa thời cơ chúng takhông có ở đây có mưu đồ cưỡng bức Phương sư muội, cũng may bọn họ tới kịp bằng không Phương sư muội danh dự cả đời này rất có thể đã bị hủy." "Cái gì?" Đúng như ta nghĩ. Mạc Thanh cốc quả nhiên khó tính đến thuộc hạ điều phátrun, trừng đôi mắt Tống Thanh Thư, "Có thật vậy nên không?""Ta. . . . . . Ta. . . . . . Ta. . . . . . Ta ko có" Tống Thanh Thư sắc đẹp mặt trắng bệch."Không có? Hừ!" Đinh Mẫn Quân bước đi đến bên giường, một tay rước trướng rèmxốc lên, trên giường một cái cô bé quần áo không chỉnh tề ôm nhị vaicuốn rúc vào đầu giường, nhìn đến chúng ta, kêu lên run sợ dán ngườitrên tường, không tồn tại huyết sắc, xung quanh còn vươn đầy nước mắt. Ta nhớđược chị em là đệ tử nội môn sau cuối của Sư phó tiểu sư muội, thiếu phụ tính giải pháp dịu ngoan, nhu thuận.Ta nhức lòng đến bao phủ lấy nàng, sử dụng chănđem đàn bà che phủ cục bộ . Thời tự khắc ta ôm nàng, thiếu nữ toàn thân run run, như muốn đem chủ yếu mình thu lại nhỏ tuổi hơn , "Không có câu hỏi gì rồi, hiệntại không tồn tại việc gì ." Ta mềm vơi vỗ sống lưng của nàng, ở bên tai thiếu phụ nói nhỏ, "Đừng sợ, không tồn tại việc gì ." rất có thể là quá mệt mỏi mỏi, nàng lờ lững chìm vào giất ngủ tròng lòng ta.Nghe Đinh Mẫn Quân nói, nguyên laicác thiếu nữ mang Chu Chỉ Nhược sẵn sàng trở về Nga Mi, ai ngờ, ko biếtlà ai cứu vớt đi Chu Chỉ Nhược, các thiếu nữ liền xua đuổi theo. Thời gian trở lại, đụngphải Tống Thanh Thư đang chuẩn bị cưỡng bức Phương sư muội, vày bị bệnhnên được giữ gìn khách điếm, Cơn thịnh nộ nổi lên, bọn họ ngay tắp lự đánhnhau, không thực sự bao lâu bọn họ nghe thấy âm thanh liền tìm đến.Anủi xong tiểu sư muội, ta đi ra ngoài thì gặp Tống Thanh Thư vẫn quỳtrên khía cạnh đất. Mạc Thanh cốc tắc nhan sắc mặt tối đen, đứng ở 1 bên, quan sát về phía Tống Thanh Thư góc nhìn sắc bén như dao.Vài vị sư tỷ tựa hồđang hiệp thương cái gì, gặp gỡ ta đi ra, Đinh Mẫn Quân mắt sáng ngời,nói, "Không bằng nhờ Lâm sư muội đi Võ Đang đòi cho họ một cáicông đạo đi."?""Cũng tốt, Nga Mi chúng ta hiện tại bao gồm chuyện. . . . . . Ai" Cẩm Nghi bất đắc dĩ buông giờ thở dài, chú ý về phía MạcThanh Cốc, "Ta tin cậy Võ Đang đã cho bọn họ một mẫu công đạo .""Cẩm nghi cô nương xin im tâm"Cẩm Nghi gật đầu, chú ý về phía ta, "Lâm sư muội, vì thế làm phiền ngươi."Nói xong, ôm cổ ta, thấp các giọng nói vào tai ta, "Tiểu Cửu, bây giờ NgaMi thừa nguy hiểm, ngươi tốt nhất tạm trú sinh sống Võ Đang đi , sang một thờigian ngắn, sư tỷ sẽ đến đón ngươi, hảo hảo chiếu cố chính mình." Nóixong, buông ta, lại hướng Mạc Thanh ly ôm quyền, "Lâm sư muội tức tốc nhờMạc thiếu thốn hiệp chiếu cố các " .