Editor: TypardBeta-er: Hằng Lê​Bát di nương hẹn Giai Di nằm viện, trùng hợp ở căn phòng sát bên Chương cảnh trưởng,mộtngười bị trúng đạn bên tay trái,mộtngười bị trúng đạn mặt tay phải.thậtlà trùng hợp, tổ hợp hai fan xui xẻo.Bạch Tu Nhiên tự bản thân vào giải phẫu cùng chén bát di nương, lại trấn an chén di nươngthậtlâu, kế tiếp đến phòng bệnh của Chương cảnh trưởng thăm bệnh.Lúc này trần Mạn Duđangkhuấy cháo, đút đến Chương Cảnh trưởngmộtmiếng, dỗ dànhnói: “Em biếtanhkhôngthích ăn uống vị đạm bạc như vậy, nhưng bác bỏ sĩnói, chỉ có như vậy bắt đầu là xuất sắc nhất.anhkiên trìmộtthời gian, bao gồm lẽkhônglâu đâu, ráng chịumộtchútđi.”nóitới đây, bỗng nhiêncôquay đầu, nhìn chú ý vào hai bảo vệ,nói: “Nếu nhằm tôi biết nhị người những cậu ai mang đến lão Chương ăn cái khác,thìđừng trách tôikhôngkhách sáo!”Hai đảm bảo đều bởi vì Trần Mạn Du thuê, tất nhiên nghe lờicô, vội vàng vâng dạkhôngngừng.Bạch Tu Nhiên vào cửathìthấymộtmàn như vậy, y mỉm cườinói: “Lão Chương,anhsao rồi?”Lúc này Chương cảnh trưởng vẫn là cái xác ướp, gã nhếch miệng, miễn chống lộ ramộtnụ cười, ngay gần nhưkhôngchống đỡ nổi.

Bạn đang xem: Xuyên thành con gái cưng tận trời của nam chính

Dù sao, nếukhôngphải bởi connhỏsao chổi đó nhà đàn họ,thìsao gã có thể bị thương như vậy này chứ? làm sao có thể chứ!“Là lão Bạch à, ngồiđi, nghenóitôn phu nhân cũng bị thương hả?anhxem đây đúng là... Tôi trên đây bị thươngkhôngai trấn giữ, trị an của Bắc Bình tệ hẳnđi. Đúng làkhôngthiếu tôi được mà! Đúng là năng lực càng lớn, nhiệm vụ càng nhiều!”Bạch Tu Nhiên gật đầu, y mỉm cười: “Phải, và đúng là như vậy,sựquan trọng củaanhChương so với Bắc Bình, fan ngoàikhôngbiết, nhưng lại họ Bạch tôi vẫn luôn cực kỳ hiểurõ. Nếukhôngnhờanhthức khuya dậy sớm, thao tác làm việc quên ăn quên ngủ,thìchúng tôi cũngsẽkhôngcó được ngày yên bình ổn định. Chẳng qua là nếuđãbị thươngthìanhChương cũng đừng nhớ mong công việc, mà phải dưỡng thươngthậttốt. Dù sao, cònmộttháng nữa là mang lại hôn lễ, nếuanhChươngkhôngthể khỏe khoắn kết hôn thuộc em Hai. Hại rằng em Haisẽcăm ghét ngườianhrể này như tôi mất.”Dừngmộtchút, y cực kì áy náy cườimộttiếng: “Nhắc đến, hôm kia nếukhôngcóanhvà cácanhem của cục cảnh sát ở đây, sợ hãi là A La nhà chúng tôiđãbị thương. Ân tình này củaanh, chúng ta Bạch tôi nhận, ghi lại trong lòng.”Những lời này khiến cho Chương cảnh trưởng thoải máikhôngít, gãnói: “Cứu tín đồ là chuyện đương nhiên, không lẽ tôi có thể trơ góc nhìn cháugáibị thương tốt sao? Đó là bài toán người dượng như tôi đề nghị làm.”Lúc này gã lại từ bỏ dát vàng lên phương diện mình,nóirất hoặc như là là thiết yếu gã cứu người vậy.Bạch Tu Nhiên cũngkhôngphản bác, chứa ý cười,nói: “Cho dù là người trong nhà, cũng trước đó chưa từng thấy hoàn toàn có thể mạo hiểm do đó đâu. Em nhị từngnóivới tôi,anhlà người lũ ông xuất sắc hiếm có, rất có thể tìm đượcanh, là em ấy có phúc. Tôi có chútkhôngtin. Bây giờ thấy, là tôi không nên rồi.nóitới đây, tôithậtsựmuốnnóixin lỗi vớianhChương,thậtrathìlúc đầu em Hainóimuốn kết thân vớianh, tôikhôngtán thành.anhbiết đấy, lúc phụ thân vợ tôi qua đờiđãdặnđidặn lại bảo tôi chăm sóc cho em nhì nhiềumộtchút, tôi vẫn luôn luôn xem em ấy như emgáiruột. Mà lại em hai cũng vẫn luôn xem tôi nhưanhCả. Khi đó tôi nghĩ,mộtCảnh trưởng quèn nhưanhthìcó thể bao gồm bao nhiêu tiền.khôngcó tiềnthìsao rất có thể sống cuộc sống thường ngày tốt đẹp được. Gả qua chẳng cần là chịu khổ tốt sao? nhưng lạikhôngchịu được em ấy kiên trì, đề xuất cũng đành đồng ý. Ví như nhà ông chồng quá nghèo khổ,thìít ra vẫn tồn tại đồ cưới của em ấy,khôngđược nữathìcòn có tôi!”Chương Cảnh trưởng suýt thởkhôngnổi, kìm nén cho đỏ bừng mặt, cực kỳ tức giận!Mẹ kiếp y coi thường ai vậy!Bạch Tu Nhiên lạinóitiếp: “Có điều hiện giờ tôi biết, báu vật vô giá dễ có, ngườiyêutốt khó khăn tìm. Cách làm tín đồ củaanhChương, trời đất đều phải có mắt nhìn.khôngcó tiềnthìsao chứ,anhkhôngcó tiền,thìtôi có!khôngbiếtanhChương tất cả hứng thú làm cho ănkhông?”Chương Cảnh trưởng mặc kệ cánh tayđangđau, ngồi vụt dậy: “Có! có rất nhiều lắm!”Hình như pháthiệnmình lạnh vội, đề nghị hơi lúng túng, gãnói: “Đúng là tôi bao gồm hứng thú, chẳng qua là tôi hại mìnhkhônggiỏi...”Gã nhìn Bạch Tu Nhiên chăm chú, quả nhiên, chỉ thấy Bạch Tu Nhiên ôn hòa: “anhkhônggiỏi, vẫn còn tôi mà. Có lẽanhđãtừng nghenói, tôi cómộtnhà lắp thêm dệt nghỉ ngơi ngoại ô, mặc dù diện tíchkhônglớn, tuy vậy nguồn tiêu thụ cũng ổn,nóichungmộtnăm lời khoảng chừng mười mấy hai mươi vạn. Tôi nghĩ rồi. Chờanhvà em Hai làm tiệc cưới xong,sẽđưa xí nghiệp sản xuất dệt đến hai người. Hai người yên tâm, giỏi đốikhôngảnh tận hưởng đến các bước củaanhChương, cai quản và kế toán nhà máy sản xuất tôiđãchọn xong, cực kì có năng lực. Bọn họ tuyệt đốikhôngdám lừa gạtanh. Mà lúc đầu tôiđãthỏa thuận xong tất cả nguồn tiêu thụ, mấy năm tớisẽkhôngcó gì rứa đổi. Tất nhiên, ví như có,thìanhtìm tôi, tôi xử trí choanh.anhChương thấy sao?”Dừng lạimộtchút, Bạch Tu Nhiên tiếp tục: “anhChương muôn vàn lầnkhôngđược tự chối, ví như từ chối, bao gồm làkhôngcho bọn họ Bạch tôi mặt mũi. Em nhị là bầy bà congái,khônghề thành thạo hầu hết chuyện như thế này. Nên có những lúc phải khiếnanhChương mệt nhọc mỏimộtchút. Nhưng vày tương lai hai người, tin vững chắc rằnganhChương nguyện ý chịu loại khổ này, đúngkhông?”Chương Cảnh trưởng bị Bạch Tu Nhiên dùng lời lừa gạt, gã run run môi, hy vọng tìm giọngnóicủa mình, nhưng cố những lần, vẫn thất bại.Lấy bên máymộtnăm lời mười mấy nhì mươi vạn cho, mang đến gã?Là Bạch Tu Nhiên bị điên rồi tuyệt lỗ tai gã gồm vấn đề?Bạch Tu Nhiên tiếp tục: “Tất nhiên, cơ hội cuối nămanhChươngkhôngtin được sổ sách nhà máy, cũng rất có thể tìm tôi kiểm tra thử. Kẻ nhát bất tài,khônggiỏi múa đao lộng thương, rất là vô dụng ở chỗ loạn nuốm này. Dẫu vậy làm nạp năng lượng tính chút sổ sách vẫn được. Để tôi bình chọn quamộtcái, là biết được lũ họ tất cả làm cái gì khuất tất haykhông.anhhoàn toànkhôngcần lo lắng.”Y vỗ vỗ cánh tay Chương Cảnh trưởng: “Tất cảđãcó tôi.”Trong nháy đôi mắt Chương Cảnh trưởng run runmộtchút, mau lẹ đau cho trợn trắng mắt.Bạch Tu Nhiên “vô tình” vỗ trúng vết thương của gã.“Ơ kìa, rướm tiết rồi, mauđigọi bác bỏ sĩ.”Bạch Tu Nhiên áy náy: “anhxem tôi...”Chương Cảnh trưởng lập tức: “khôngsao!” Giọng gã vang vọng: “khôngcó sao,anhcũngkhôngcố ý. Chuyện vừa rồi,anhnóimuốn cho tôi nhà máy dệt...”Bạch Tu Nhiên: “Đúng. Bao gồm điều đề xuất đợianhvà em hai kết hôn, tôi cũng biết bởi thế hơi gồm phần tiểu nhân. Chẳng qua là em nhì mệnh khổ, nhiều lần như vậy, tôikhôngthểkhôngsuy nghĩ đến em ấy.”Chương Cảnh trưởng cũngkhôngngại chuyện này, cho dù sao bọn họ độc nhất vô nhị địnhsẽkết hôn. Phương diện mày gã mau lẹ hớn hở: “Tôi cũngkhôngphải là fan so đo mà, tất nhiênkhôngsao, tất nhiênkhôngsao. Vốn tôi chỉ nghenóianhcó nhà máy xà phòng doanh thu đứng đầu trong thành đó,khôngnghĩ tới nhà máy dệt này củaanhcũng tìm kiếm được như vậy.”Mắt Bạch Tu Nhiên lóe qua tia sáng, nụ cười càng rực rỡ: “Nhắc đến nhà máy sản xuất xà phòng, tôi cũngđãnghĩ xong, lấymộtnửa xí nghiệp sản xuất cho vợ ông xã hai người, coi như thiết bị cưới của em Hai.”Chương cảnh trưởng: “Cái gì!”Gã tuyệt nhất thời kích động, đứng vụt dậy, toàn bộ cơ thể lập tức bửa ầm xuống đất.“A, nhức quá má ơi!”Lần này gã bửa cũngkhôngnhẹ.Trần Mạn Du nhanh chóng tiến lên đỡ gã, lo ngại đến nút lệ mờ cả mắt: “Ôi chao lão Chương à,anhcó saokhông?”"khôngsao!" Lão Chươngkhônglên tiếng, bác bỏ sĩ lạiđilên,hắnđỡ bạn lên, kiểm tra đơn giảnmộtchút,nói: "Ngườikhôngsao, lần sau cảnh giác chút là được."Lúc này Chương Cảnh trưởng cũngkhôngquan tâm phần đông thứ này, gạt bỏ bác sĩđi, chỉ hỏi: "mộtnửa này cũng mang lại tôi hả?"Bạch Tu Nhiên: "Em nhị kết hôn, làmanhrể như tôi tất nhiên muốn cho thêm đồ cưới. Hai bạn đừng chê không nhiều là được.""khôngchêkhôngchê đâu, hây da,anhtrai Bạch à, tôi cũng biếtanhcực kỳ tốt, đúng là người thông liền hiếm có, rất có thể làm cột chèo* vớianh, chính xác là muôn phần suôn sẻ đó..."(*: cho gần như aikhôngbiết,anhem cột chèo là rể cùngmộtnhà.)Bác sĩ chú ý lướt qua Chương Cảnh trưởng, liếc mắt, xoay fan ra cửa, ngoài cửa vây quanh mấy y tá quèn, gần như là mắt đầy hoa đào nhìn chằm chằm Bạch Tu Nhiên."Đừng tất cả vây quanh sinh sống đây, về làm việcđi." vày vìhắnhết mức độ nghiêm túc, yêu cầu mọi tín đồ ồmộtcái rồi tản ra.Nhưng lúc quay trở lại phòng có tác dụng việc, vị chưng sĩ lưu giữ này đặt ống nghe lên bàn lạch cạchmộtcái, rồi than phiền: "Cái thương hiệu Chương cảnh trưởng đóthậtlàkhôngbiết xấu hổ tới cực điểm.""Sao vậy?" những người dân khác nghe được câu này, cũng chớp nhoáng vây lại, tính nhiều chuyện, mọi fan đều có."Lúc tôiđiqua, thấy gã đòi Bạch tiên sinh thiết bị cưới đó? làm sao là nhà máy sản xuất dệt với còn thêm nhà máy sản xuất xà phòng, Bạch Tu Nhiên lại cũng đồng ý.rõlà không thấy ai tức giận như gã ta. è tiểu thư tê cũng ôn nhu săn sóc, mấy ngày nay chăm lo từng li từng tí.anhnóisao cái thương hiệu tiểu nhân này sao lại gặp gỡ đượccôgáitốt như vậy chứ!""Cái gì, xí nghiệp sản xuất dệt và nhà máy sản xuất xà phòng á? Sao cơ mà Bạch Tu Nhiên chịu chứ!""Sao lạikhôngchịu? chắc hẳn rằng là vì chưng Chương Cảnh trưởng kia cứu giúp congáiy, chẳng phảisẽhào phóng mở ví tiền ra sao? Cứu chiếc mông gã ấy,rõràng là từ bỏ gã ngây ngô xuẩn, bất thần bị thương!"Trong thời điểm nhất thời, đầy đủ người bàn bạc sôi nổi.Chờ Bạch Tu Nhiên trường đoản cú trong chống bệnhđira, cả cơ sở y tế cũng đồn xong, Bạch Tu Nhiên cảm xúc được không hề ít tầm mắt nóng bỏng. Nai lưng Mạn Du tiễn y ra cửa chậcmộttiếng,nóinhỏ: "anhrể tự trước mang đến giờ vẫn luôn luôn đượcsựquan tâmyêuthích của phái nữthìem hiểu, tuy thế sao bọn ông nhìnanhcũng kỳ kỳ."Giọng Bạch Tu Nhiên khôn xiết thấp, mỉm cười: "Emnóithử xem? Tám phần là đàn họ phần đa cảm thấyanhđiên rồi bắt đầu cho Chương Cảnh trưởng hồ hết thứ."Trần Mạn Du mỉm cười nhạt: "Nếu đàn họ biết đượcanhđãsớm đoán gã cần chết, chỉ tùy tiệnnóidỗ gãmộtchút. Cũngkhôngbiếtsẽnghĩ gì."Bạch Tu Nhiên sửa sang lại cổ áo sơ mi, theo triết lý y nôn nóng đưa hứa hẹn Giai Di tới dịch viện, bất kể thế nào đều là chật vật, cơ mà lại hoàn toàn ngược lại. Cực kì chỉn chu, càng tạo thêm mấy phần quân tử đoan chính.Y nhướng mày: "Em bao gồm từng nghe câunóinày chưa?"Trần Mạn Du nghiêng đầu, hóng ynóitiếp."Ông bà ta thườngnói,mộtngười mừng đón quá nhiều thứkhôngthuộc về vận số của mình,thìsẽdẫn cho tới tai ương càng lớn lớn."Trần Mạn Du phìmộttiếng,nói: "Em biết."Bạch Tu Nhiên mỉm cười: "Gã được số đông lời chót lưỡi đầu môi này cam kết, hẳnsẽđối xử cùng với em tốt hơn. Hai tín đồ cầm fe hòa minh, sau này mới rất có thể thuận lợi vượt kế tài sản. Cho dù sao, toàn cảnh gã phức tạp,khôngchừng có người nào đó ước ao tới cướp di sản của gã.mộttháng, lung lạc hồ hết người sát bên gãtrênmặt nổi này, cũngkhôngphải vượt khó."Tầm đôi mắt y nhìn về phía cửa: "Cái tên mặt kia, là bạn của Chương Cảnh trưởng à?"Xa xamộtngười cao tí hon hơinhỏchạy qua mặt này,mộtthân mồ hôi.Trần Mạn Du: "Đúng, quản lý cái sòng bạc rủi ro xấu đó của bọn họ."Bạch Tu Nhiên mỉm cười nhạomộttiếng,nói: "Trở về thôi, cẩn thậnmộtchút, đừng tạo ra rắc rối.anhđitrước.""Chờmộtchút, vợ thứ támcủaanh..." trần Mạn Du muốnnóilại thôi.Bạch Tu Nhiên nhướng mày, hỏi ngược lại: "Em cảm thấy, làanhngốc tốt em ngốc?"Trần Mạn Du chấm dứt khoát: "Vậy được rồi, em lên lầu trước."Bạch Tu Nhiên lên xe cộ hơi, new vừa lên xe, cảm thấykhôngđúng, y đưa tay, còn không mò tới súng,đãbị fan ta chĩa lên tay, gồm điều... Là nhánh cây.“Quản gia” vốn ngồi cạnh tài xế ngước đầu, mỉm cười híp mắt: “Ba, cồn tác của cha hơi lờ lững đó? Nếu hiện giờ con nỗ lực súng,thìba ngừng rồi.”Bạch Tu Nhiên quan sátcô, toàn thâncômặc áo lâu năm phổ thông, độimộtcái nón phớt, gồm phần tương tự học giả nhỏ xíu gò cổ hủ, y cực chẳng đã cườinói: “Sao lại mặc bởi vậy ra ngoài?”Lại nghĩmộtchút, nhanh chóng nhìn về phía tài xế, tài xế team mũ lưỡi trai cù đầu, nhe răng cườimộttiếng: “Cha vk đại nhân.”Tài xế cũng đổi thành Phùng Kiêu.Y tátmộtcái: “Tôi biết tức thì là thằng nhãi nhép cậu làm cho ẩu mà,đangêm đẹp nhất cậu có con bé xíu ra ngoại trừ làm gì? tất cả biết bây giờđangnguy hiểmkhông? Tôi chưa thấy có lúc nào cậu xứng đáng tin được hết!”Phùng Kiêu: “A La ở trong nhà hoài cũng hơi bức bối, chẳng yêu cầu là conđangmuốn dẫncôấy ra bên ngoài hóng ít gió tốt sao?”Sắc khía cạnh Bạch Tu Nhiên vẫn nặng nề coi như cũ: “Nếu xảy ra chuyện gìthìsao hả?”Phùng Kiêu nghiêm túc: “Nếu ra ngoài, bé cũngsẽkhôngđể chocôấy chạm chán chuyện.

Xem thêm: 999+ Lời Chúc 8/3 Tặng Mẹ Hay Và Ý Nghĩa Mừng Ngày Quốc Tế Phụ Nữ

Rộng nữa, loại chuyện trốn khỏi nhà tránh né tất cả mọi người này, từ thời điểm năm tuổi cònđãbắt đầu làm,thật, thông thạo.”Bạch Khởi La giơ tay đầu hàng: “Ba, là nhỏ buộcanhta mang nhỏ ra ngoài, tía cũng chớ tráchanhta.”Bạch Tu Nhiên hận rèn sắtkhôngthành thép: “Con cứ che chở nóđi! suốt ngày cứ bảo hộ nó, loại thằng nhóc con nàykhôngbiết có bao nhiêu nợ đào hoa ở bên phía ngoài đâu!”Phùng Kiêu: “!!!”Đúng là phụ thân ruột của vợ, ruột ruột giết mổ thịt! Hãm sợ mìnhkhônghề nương tay!anhvội vàng: “Cha bà xã đại nhân à, ngài cũng đừng oan uổng con, chuyện này con phảinóirõràng, con bằng lòng vốn hơi cợt nhả, khét tiếng cũngkhôngđược tốt lắm. Tuy vậy nếunóigì mà lại nợ hoa đàothìnhất địnhkhôngcó đâu! rộng nữa, từ bỏ khi đính ước với A La vào cha năm trước, conđãtu thân chăm sóc tính rồi! Đừngnóiphụ nữ, bên phía ngoài có con ruồi cái, nhỏ cũng tránh né.”Bạch Khởi La cấp tốc nhảu: “Ơ này,anhcòn thiếu hụt tôimộtlầnđinghe ca nhạc phảikhông? À đúng rồi, thứ 1 tiênanhthấy tôi còn tưởng tôi là ca sĩ đó!”Mặt Bạch Tu Nhiên lập tức về tối xuống, y gần như là là nghiến răng nghiến lợi,nói: “Giỏi, giỏi, giỏi, Phùng Kiêu, cậu xuất sắc lắm.”Phùng Kiêu tảo đầu cực kỳ muốn giải thíchmộtchút.Bạch Tu Nhiênkhôngthèm nhìnanh, trực tiếp: “Lái xe, về bên phủ.”Phùng Kiêu thở dàimộttiếng cấp vàng mang đến xe chạy, chẳng qua saoanhlại bao gồm cảm giácanhlái xe nàykhôngphải cho Bạch phủ, nhưng mà là đến... Địa phủ!Cha vợsẽkhôngtrực tiếp bắn chếtanhchứ?Phùng Kiêu lái xe cực kỳ chậm, nỗ lực giải thích: “Chuyện nàythậtsựlàmộthiểu lầm, lúc tụi con ăn uống cơm gọi ca sĩ hát góp trợ hứng thôi,thậtsựkhônglàm gì cùng với cáccôấy! hiện nay con chỉ thiếu mang lại chùa tu nương nhờ vào Phật pháp thôi, trời đất hội chứng giám nha!”Lại suy nghĩmộtchút,anhnói: “Con thề, nếu sau thời điểm đính hôn bé còn ở thuộc người đàn bà khác,thìcon lập tứcsẽbị sét tấn công chết.”Loại chuyện này ấy mà, nên giải thíchrõ, nếukhôngtừ nay về sausẽkhôngcách nàonóirõràng.Bạch Tu Nhiênâmu: “Trời nắngthìlàm gì gồm sấm mà đánh.”Phùng Kiêu: “Vậythìcon ăn uống cơm nghẹn chết, uống nước sặc chết,đibộ té chết, ngài thấy vậy bao gồm đượckhông?”anhthề độc như vậy, đúng là tương đối độc!Lúc này Bạch Tu Nhiên nhếch miệng,trênmặt lòi ra chút tươi cười, lừ đừ rãinói: "Vậy còn tạm bợ được."Bạch Khởi La con quay đầu, ánh mắt sáng lấp lánh lung linh khích bác: “Cha, vậy là xong xuôi rồi sao? thân phụ dễ dãi quáđi!""Ôi trời bàcônhỏcủa tôi ơi, em hãy tha cho tôiđi. Hóng hôm nào tôi quỳ ván giặt đồ dùng với em, lúc này em đừng hãm sợ tôi trước mặt ba em đượckhông? bên Lục hệ tôiđãxin nghỉ lâu dài rồi, để rất có thể ở cạnh bên em những hơn, emkhôngcảm độngthìthôi, còn hãm sợ hãi tôi.thậtsựlàm tôi hết sức đau lòng."Bạch Khởi La đạpanh,nói: "nóikhôngchừng chuyện có bạn giết tôi này là doanhmà ra ấy chứ?anhkhôngở lại góp tìm hung thủ, định trông cậy toàn bộ vào nhà shop chúng tôi à!khôngthấy yêu quái kia nhà shop chúng tôi cũng thiếu hụt chút nữa cũng tặng luôn chiếc mạng vào hay sao?"Phùng Kiêu nhướng mày: "Trời ơi ~ em cũng biếtrõtại saocôta bị thương mà."Bạch Khởi La tương đối híp mắt, xem xét có cần đánh bể đầu chó củaanhhaykhông.cônặng nài hừ,nói: "anhđangkhinh tôi dại đúngkhông?"Chânnhỏlại đánh đấm tới.Rốt cuộc Bạch Tu Nhiênkhôngnhìn nổi, y nặng vật nài tằng hắngmộtcái, mắng Phùng Kiêu: "Cậu coi như tôi bị tiêu diệt rồi đúngkhông? Dám dụ dỗ congáitôi trước khía cạnh tôi, còn táy máy thủ túc nữa?"Y lạikhônghài lòng.Phùng Kiêu: "......"anhgánh nỗi oan còn dài ra hơn sông trường giang nữa, fan “táy máy tay chân ", cũngkhôngphải làanhmà!"Phùng Kiêu, tôinóicho cậu biết, chuyện tôi dễ ợt tha thứ mang lại cậu là bao gồm hạn, cậu đừng giành được nước nhưng lấn tới."Phùng Kiêu cảm giác mình càng oan uổng,anhrất muốn ngửa mặt lên trời rơi lệ. Có điều, người bọn ông chân chính,khôngsợ cha vợ lạnh nảy."Được rồi,nóiđi, vì sao hai đứa chạy cho đây, chỉ bởi vì giải sầu à? Hay là do tới đón tôi?" Bạch Tu Nhiên hỏi.Phùng Kiêu mỉm cười: "Rốt cuộckhônggạt được thân phụ vợ,thậtrathì, đềukhôngphải. Vị tụi con hy vọng thử nghiệm vợ ông xã lão Vương."Bạch Tu Nhiên nhếch khóe miệng lên, ôm ngực tựa vào địa điểm ngồi: "Cậukhôngtin đàn họ còn dám dẫn về?khôngsợ A La bị yêu quý à?"Phùng Kiêu: "Con tin mà, nhỏ tin bọn họ, nhưng bé tin đàn họkhôngcó tức là consẽhoàn toànkhôngphòng bị đàn họ, cũngkhôngcó nghĩa là lũ họsẽkhôngbị bạn khác lừa. Hơn nữa, trường hợp như bọn họthậtsựcó vấn đề, bé càng bắt buộc giữ bọn họ lại, dù sao đều phải tìm kẻ núp sau màn, tương kế tựu kếkhôngphải giỏi hơn sao?”Ngón tayanhkhoác lêntrêntay lái, tỉnh táo khuyết lạ thường: "Hơn nữa nhỏ nghĩ rồi, thời điểm A La bị tập kích thừa trùng hợp. Sao lại vừa đúng dịp sau thời điểm tụi con ra quyết định kết hôn chứ?nóikhôngchừng chính xác là hướng tới côn trùng hônsựnày."Dừngmộtchút,anhnhư gồm nhưkhôngnởmộtnụ cười, bao gồm điều nụ cườikhônglan đến đáy mắt, mà lại mang theo mấy phần giá lẽo: "Tất cả hầu như ngườikhôngmuốn tụi bé kết hôn, đều phải sở hữu khả năng.""Nếukhôngmuốn chúng ta kết hôn, giếtanhhay giết mổ tôithìcó khác gì nhau? tại sao cứ nhìn chằm chằm tôi vậy? tuyệt là ngườiyêuthầmanh? Cònnóikhôngphải nợ đào hoa củaanhsao!" Bạch Khởi La nhếch miệng, cũng cười nhưkhôngcười. Dẫu sao, phân tích như vậy bắt đầu là hợp lý và phải chăng nhất.Phùng Kiêu: "Nếu tôi là hung thủ thựcsựsau màn, bất kỳ tôi vì tại sao gì màkhôngmuốn mối hônsựnày thành công,thìnhất định tôi cũng chắt lọc giết em."Bạch Khởi La nhướng mày: "nóithử xem?"Phùng Kiêu: "Thứ nhất, thịt em hậu hoạnnhỏ. Mang dù cha vợ tham chính, nhưng đối tượng quản lýkhôngphải là người, cơ mà là tiền. Ông mong làm gìthìphải trải qua tiền bắt đầu đạt được. Tuy vậy giết tôithìkhác, khoác dù phụ vương tôiđãvề hưu, dẫu vậy vẫn làanhem của Lục đại soái, mà thiết yếu tôi lại là Đoàn trưởng nhì đoàn của Lục hệ. Tôi chết,thìrất dễ biến thành phiền toái khôn xiết lớn. Cứ cho nguyên nhân là mặt mũi, Lục hệ cũngkhôngthể ngồikhôngmặc kệ. Mà cha tôi còn có khá nhiều quan hệ và tay chân cũ, về công xuất xắc về tư, phần đông phảikhôngchếtkhôngngừng. Kha khá phiền toái. đồ vật hai, là về độ khó hay dễ, mặc dù võ nghệ của emkhôngtệ, nhưng chưa từng trải đời,khôngcó kinh nghiệm thực chiến, tính cảnh giác thấp, dễ dàng ra tay hơn. Mà tôi từng lên chiến trường, tính cảnh giác cao hơn rất nhiều, là fan có kinh nghiệm tay nghề thực chiến. Sản phẩm ba, đó chính là vu oan giá họa. Nếu như em chết, tuy nhiên tôi an ninh vôsự, phàm là chỉ việc cómộtđầu mối minh chứng hung thủ thịt em bởi vì tôi. Ba em cũngsẽkhôngbỏ qua đến tôi. Ông chỉ việc vung tiền thôi cũng đủ đập chết tôi, em xem, thếthìtôi cũng yêu cầu chết,hắncần gì phảiđigiết tôi chứ! Dĩ nhiên, còn thứ bốn thứ năm nữa."Phùng Kiêu lái xe siêu ổn, tráng lệ phân tích: "Thứ tứ và máy năm chỉ làmộttrong số đông khả năng, mà lại đều rất có thể xảy ra. Bố em vì em bị tiêu diệt mà mong muốn rời khỏi chỗ đau lòng này, như vậy rất có thể làđiLục hệ, cũng rất có thể là mang lại Hoài hệ. Tuy thế bất kểđinơi nào,thìcũng làmộtlợi ích to bự đối với đàn họ. Do đó em xem, thuộc làkhôngthể kết hôn, nhưng lại nếu em chếtthìrất nhiều lợi ích cho những người khác. Mà lại tôi chết, cũng được, cha tôi chỉ cómộtđứa đàn ông như tôi, vừa vắt chấp như trâu sắt, chất xám cũngsẽkhôngvòng vèo. Ông ấysẽkhôngsuy nghĩ về nhiều y hệt như ba em,sẽtìm tòi phân tích trong đó bao gồm tầng thế hệ lớp kín nàokhông. Ba tôi chỉ biết ai ra taythìđấm chết người đó. Rộng nữa, quan trọng nhất là, tôikhôngquan trọng với cha tôi mang lại thế."Bạch Khởi La an tĩnh lại, quảthậtcôcũng từng xem xét đến tuyệt đỉnh là ai có thể làm những việc này, nhưng chưa từng nghĩ nhiều như vậy giống Phùng Kiêu.Có điều ngheanhphân tích sâu sắc xong,côlại cảm thấy,anhnóicực kỳ gồm lý.Bạch Khởi La suy nghĩmộtchút,nói: "anhcó thể cân nhắc nhiều như vậy, chẳng lẽ chưa có nghĩ tới đối tượng người tiêu dùng có khả năng?"Nụ cườitrênmặt Phùng Kiêu thu bớt, trầm mang xuống.Bạch Khởi La nghiêng đầu nhìnanh, lẳng lặng hóng câu trả lời củaanh, ngay trong khi tiến vào trong nhà họ Bạch, thời gian Bạch Khởi La mang lại làanhsẽkhôngtrả lời. Rốt cuộcanhmở miệng: "Vốn là bao gồm rất nhiều, nhưng vợ chồnganhVương đến,thậtra tôi siêu tin tưởng đàn họ, nhưng mà tôi cảm thấy dẫn bọn họ tớikhôngphải sẽ giúp tôi ngăn người dân có mưu đồ, mà giống hệt như là mong mỏi lợi dụng đàn họ. Mà đây cũng là giải mã để tôi rất có thể hoài nghi 1 vài tín đồ hơn số còn lại.”Dừng lạimộtchút,anhnói: "Tôisẽchứng thực từng cáimột, em im tâm, tôisẽkhôngđể em bao gồm chuyện gì, càngkhôngtùy luôn thể oan uổng bất kỳmộtngười nào."Bạch Khởi La chậcmộttiếng: "Cũngkhôngphải là chuyện củaanh, nguyên nhân phải ôm đồm toàn bộ vậy. Gồm phảianhmuốn tự bản thân bắt được hung thủ, kế tiếp tiết kiệm được tiền treo giải thưởng đúngkhông!"Phùng Kiêu nghiêng khía cạnh nhìncô, cười cợt rộ lên: "Lại bị em pháthiệný đồnhỏcủa tôi rồi! bao gồm điều, em chỉ đoán trúngmộtcái, cũngkhôngphải là toàn bộ."anhdương dương thích chí hất cằmmộtcái.Bạch Khởi La: "Hả?"Phùng Kiêu nghiêm trang: "thậtrathì, tôi còn ao ước lấy phần chi phí thưởng tê của phụ vương em nữa!"Bạch Khởi La: "..."Nhưng vào mức này, xeđãđến công ty họ Bạch.Từ sau khoản thời gian Phùng Kiêunóichuyện với Bạch Khởi La, Bạch Tu Nhiên vẫn yên ổn lặng, y ôm ngực ngồi ở ẩn dưới nhìn hai người đối đáp qua lại,khôngcó biểu cảm làm sao dư thừa,khôngnhìn ra được bất cứ gì. Tuy thế lúc này, sau cùng y mở miệng: "Hai đứa thân thiện với nhau vượt nhỉ."Phùng Kiêu chớp nhoáng ngồi thẳng,khôngbiết tại sao,anhcảm thấy giọng cha vợ bên cạnh đó có chút lạnh lẽo lẽo.Cũng may, Bạch Tu Nhiên cũngkhôngcónóicâu như thế nào nữa, y nhanh lẹ xuống xe, dẫn đầu vào nhà.Phùng Kiêu thở phàomộthơi, thấy góc nhìn trêu đùa của Bạch Khởi La,cônóinhỏ: "Bản lĩnh củaanhnhỏthật."Phùng Kiêu mỉm cười chế giễu cợt: "Ai bảo tôi mong muốn cưới congáicưng của ông ấy chứ?"Bạch Khởi La trừnganhmộtcái, hừ: "Ai ý muốn gả choanh!"Hai người tựa như đứa trẻ, trong những khi rãnh rỗithìphải cấu véo nhaumộtcái...******Bạch Tu Nhiên dẫn đầu vào cửa trước, tuy nhiên vừa vào cửa,đãthấy những di nương đều ngồi ngơi nghỉ phòng khách, mỗimộtánh đôi mắt của từng fan đều có theo vẻ ngóng hớt, ngóng chuyện, cũngkhôngbiếtđangnóichuyện gì, vạc ra tiếng mỉm cười khúc khích như con gà tây."Sao phần nhiều ở đây?"Tiếngnóivừa dứt, mọi tín đồ mới từ vào tiệc trà náo nhiệt độ kịp làm phản ứng lại, lập tức hàng loạt hô: "Lão giađãvề."Bạch Tu Nhiên: "A La..."Vẫn chưa kịpnóithêm gì,đãthấy sắc đẹp mặt Nhị phu nhân mau chóng lúng túng.Nhị phu nhân chần chờmộtchút,nhỏgiọng ké vào mặt tai Bạch Tu Nhiênnóinhỏ: "đangmuốnnóivớianhchuyện của A La đó?"Bạch Tu Nhiên: "???"Y dịuđimộtchút, hỏi: Chuyện gì của A La?"khôngphải A Lađiđón y sao?Nhị phu nhân cực kỳ khó xử, hai cái tay xoắn chungmộtchỗ, hết sức bứt rứt."Rốt cuộc cụ nào!"Nhị phu nhân chung cục lấy hết dũng khí mở miệng: "A La với Phùng công tửđãở trong phòng bố tiếng rồi!"Câunóiđó, là câu khónóinhất, tuy nhiên sau khiđãthốt ra khỏi miệngthìnhững lời khác cũng dễnóihơn.Nhị phu nhân lạinói: "A La còn dặn dò tụi em đừng quấy rầy đàn họ. Lão gia cũng biết cá tính của A La rồi, tụi emthậtsựkhôngdám quấy rầy. Nhưng trong tâm địa lại siêu lo lắng,cônam quả nàng ở chungmộtphòng, tóm lạikhôngkhiến bạn ta im tâm. Hơn thế nữa cũngkhôngđược giỏi cho danh tiếng của A La lắm. Emđanglo lắng mong chết luôn, cũng may cuối cùnganhđãtrở về. Tốt làanhlên lầu xemmộtchútđi."Bạch Tu Nhiên: "......"Tam phu nhân: "Em cũng thựcsựlo lắng cho A La, ban đầu em có lên lầu nghe lén, nhưng hộ gia đình kia của bé békhôngcómộttiếng động nào, cũngkhôngbiết hai người họđanglàm gì nữa!thậtlàm em lo chếtđiđược! Emđanglo A La bên mình bị đại bại thiệt ấy! Con bé bỏng là congáicon đứa, còn Phùng công tử fan ta là đàn ông, nênkhôngthèm lưu ý những thứ này, tuy vậy nhà takhôngthểkhôngđể ý được!"Tứ phu nhân: "Đúng vậy, đúng vậy, tía tiếng lận, làm cái gi cũngđãlàm... Kết thúc rồi."Mặc dù mắt thấy sắc đẹp mặt lão Bạch nhà lũ họ bắt đầu trở nênâmu, tuy nhiên Tứ phu nhân vẫnnóinốt nhị chữ phía sau.Sắc khía cạnh của Bạch Tu Nhiênhiệngiờđãkhôngcòn làâmu, nhưng là xuất hiện phường nhuộm, đủ đầy đủ màu sắc, năm màu sắc đan xen!Chẳng qua là Lục phu nhân thông thường cũngkhôngbiết nhìn sắc mặt bạn khác mànóichuyện, Lục phu nhânnóithẳng: "Bọn họ đều băn khoăn lo lắng A La bị thiệt thòi, nhưng theo em thấy á, trước giờ đồng hồ có lúc nào A La chịu đại bại kém ai đâu! cho dù sao thách Phùng công tử cũngkhôngdámkhôngnhận. đề xuất chuyện chịu thiệt chắc chắn là làkhôngcó rồi. Tuy thế dù sao cũng rất có thể thửmộtchút kỹ thuật, chứ đừng để đến lúc kết hôn bắt đầu pháthiện, súngthìthậtnhưng đạnthìbằng bùn. Chuyện cơ mà em hại nhất bây chừ chính là bầy họ bao gồm thai trước khi cưới! Nếu bao gồm con trướcthìđúng là tương đối khó coithật!”Bạch Tu Nhiên hiện thời giống nhưmộtcái khinh khí cầuđãbị bơm phồng đến cực hạn, chỉ việc đụngnhẹmộtcái,thìsẽ"piu"mộttiếng, hoàn toàn bùng cháy.Mà lúc này, Lục phu nhân hoàn toànkhôngbiết mình đó là cây kimnhỏ, là đầu sỏ đâm rách nát khí cầu!Lục phu nhân lại tiếp tụcnói: "Rình màkhôngnghe thấy cồn tĩnh gì, có lẽ họ làm xong xuôi hết rồi đề xuất giờ mới stress nghỉ ngơi đó, nếukhôngthìchắcđangtắm! phòng tắm phòng con bé bỏng cách xa cửa.khôngnghe được là bình thường. Đúng, đúng đúng đúng,nóikhôngchừng bầy họđangchơi trò uyên ương nghịch nước trong chống tắm!”"piu!"Đoàng đoàng đoàng!Bạch Tu Nhiên giống như nghe được vào đầu mình thứ chọn cái tên là lý trí kia hoàn toàn gãy răng rắc như chiếc cây.Mặt y đỏ lên, nổi trận lôi đình, hét ầm lên: "Mẹ nó chất xám cáccôcó căn bệnh đúngkhông? Tôi thấy cáccôăn tim hùm mật gấu rồi, tôi thấy cáccôchán sinh sống rồi,thậtsựcho là ai muốnnóigìthìnóiđúngkhông. Congáicưng của tôi rất có thể để cáccômuốnnóixiênnóivẹothìnóiđúngkhông? Ai mang lại cáccôcái quyền này, cáccôcó bạn dạng lãnh do vậy saokhôngcắm cây lông gà lên trời luônđi!..."Bạch Khởi La new vừa cho tới cửathìnghe thấy tiếng mắng chửi nóng nảy của bacô, sửng sốtmộtchút cuống quýt vào cửa trấn an: "Ba, sao vậy? Ai lại chọc tía thế?"Mọi fan nhìn Bạch Khởi La, mau chóng bối rối!Ôi, máu chóthật!Bạn đã đọc truyện trên mercare.com.vn