Segoe UI Palatino Linotype Source Sans Pro Roboto Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial
Đối diện với sự chất vấn của Ninh Tịch, những ngón tay của Lục Đình Kiêu khẽ siết lại, anh cúi đầu yên lặng không nói gì.Anh cũng không ngờ được lại như vậy này, dù mang lại tất cả mọi người đều tin rằng Tiểu Bảo là nhỏ ruột của cô dẫu vậy Ninh Tịch lại nghĩ đó là sự sắp xếp của anh.Dù sao thì, đối mặt với sự thật này, Ninh Tịch cũng là người không cách nào tin tưởng được nhất."Anh yêu?" Thấy Lục Đình Kiêu không nói gì, ánh mắt của Ninh Tịch có chút ngờ vực.Giờ phút này tương đối thở xung quanh Lục Đình Kiêu đã đông cứng lại, tuy thế cả cơ thể anh lại như bị rót vào một cái nham thạch nóng bỏng đang sôi sùng sục, gần như thiếu đốt anh thành tro.Ninh Tịch cảm giác được Lục Đình Kiêu có cái gì đó là lạ, vẻ mặt cô cũng bắt đầu trở cần nghiêm trọng: "Làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì à?"Cơn gió tối thổi những cánh hoa tường vi trên đầu rung rinh trong gió, không biết là đã qua bao lâu… cuối cùng anh cũng lên tiếng: "Tiểu Tịch, chuyện đó không phải là do anh sắp xếp, những gì Viện trưởng Triệu nói đều là sự thật."Đầu óc của Ninh Tịch trở đề xuất trống rỗng, trong phút chốc gần như không thể hiểu được ý của Lục Đình Kiêu: "Sao cơ…?""Anh quả thật đã làm giám định DNA mang lại em và Tiểu Bảo, xét nghiệm cũng là thật…" Lục Đình Kiêu hít một khá thật sâu, lấy một tờ kết quả xét nghiệm ra đưa mang lại Ninh Tịch: "Tiểu Tịch, em đúng là mẹ đẻ của Tiểu Bảo."Ninh Tịch ngây người nhận tờ kết quả xét nghiệm từ tay Lục Đình Kiêu, ánh mắt cô chậm chạp lướt đến phần kết quả cuối cùng của báo cáo, tức thì sau đó đồng tử vào mắt cô đột nhiên siết chặt lại.

Bạn đang đọc truyện bên trên mercare.com.vn , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!


Tổng hợp kết quả kiểm nghiệm của 19 tổ hợp ren STR đến thấy, gene di truyền được kiểm nghiệm của Ninh Tịch phù hợp với các điều kiện về gen di truyền để xác nhận là mẹ đẻ của Lục Kình Vũ, tỷ lệ để xác nhận mối quan hệ ruột thịt là: 99,9999%...Căn cứ vào kết quả phân tích DNA, công nhận Ninh Tịch là mẹ đẻ của Lục Kình Vũ…"Tại…" Tại sao có thể như vậy được…Ninh Tịch mở miệng tuy vậy lại không thốt lên nổi một từ.Lục Đình Kiêu như thể đang sợ mình sẽ mất đi dũng khí để nói chuyện với cô, anh lập tức nói nhanh: "Tiểu Tịch, Tiểu Bảo là bé của chúng ta, là bé của em và anh."Thực ra, Ninh Tuyết Lạc có thể xuất hiện một cách thuận lợi như vậy cũng ít nhiều là vì chưng anh cố ý sắp đến xếp, anh dùng cách này để ép mình không thể trốn tránh được nữa.Ninh Tịch bao gồm cảm giác như mình sẽ nằm mơ, trong mơ tất cả mọi thứ đều điên đảo hết khiến mang lại đầu óc cô trở bắt buộc hỗn loạn ko phân biệt rõ lúc này rốt cuộc vẫn ở vào mơ tuyệt là vẫn trong hiện thực nữa."Làm sao có thể thế được! Em… nhỏ của em… năm đó đứa bé ấy… chết rồi… đã chết rồi mà…"Lục Đình Kiêu mím môi thật chặt: "Tuy hiện giờ anh vẫn không tra rõ được là tại sao... Tuy nhiên sự thật là nó không tồn tại chết, đứa bé ấy chính là Tiểu Bảo.""Nó chính là Tiểu bảo… đứa bé ấy chính là Tiểu Bảo…Tiểu Bảo là… bé của em!" Vẻ mặt của Ninh Tịch tràn trề hoang mang.Lục Đình Kiêu: "Đúng, là bé của chúng ta.""Con của em…"Lục Đình Kiêu nhắm mắt lại, giọng anh có chút run rẩy: "Xin lỗi em… Tiểu Tịch… xin lỗi em… chuyện này, hơn một năm trước... Anh sẽ biết rồi… cơ mà mà… anh lại không có cách nào nói cho em biết cả… ko có cách nào cả… Người làm cho tổn mến em… hung thủ khiến em đau khổ tuyệt vọng từng nào năm đó… chính là anh… Anh sợ… anh sợ em sẽ rời xa anh…"Một người đàn ông kiêu ngạo như Lục Đình Kiêu giờ phút này lại nói ra chữ "sợ" với cô."Xin lỗi em, người đó chính là anh."Anh nói kết thúc câu ấy liền yên lặng đứng yên tại đó, ánh sáng bảo phủ anh dường như cũng trở phải ảm đạm theo, cứ như sự sống vào anh vẫn dần bị rút sạch.

Bạn vẫn đọc truyện trên mercare.com.vn , Chúc độc giả truyện vui vẻ!